Friday, April 6, 2012

Cách học Tiếng Anh Hiệu quả nhất? (Phần 3)

Rất có thể bạn sẽ thay đổi quan điểm màu vàng, khi đọc hết toàn bộ bài viết của Doremon về Effectless English. Còn về chương trình của Mỹ thì Doremon không biết, do Doremon đã có được nguồn tài liệu khổng lồ khác

Chú ý: Như đã nói là do Doremon dùng mạng "chùa", nên nhiều khi bị cắt mạng đột xuất, có thể là 1,2 ngày hay 10 ngày... không ai biết. Lí do là khi bị cắt mạng thì Doremon càng dễ yên tĩnh để học hành, nên tạm thời không muốn dùng internet. Nhưng topic này Doremon sẽ hoàn thành và không biết trong bao lâu

Vì để đảm bảo tính khoa học của phương pháp Effectless English, nên Doremon sẽ trình bày rất chi tiết, kèm theo đó là các mảng kiến thức liên quan làm nền tảng: Tâm Lí học và Triết học. Nhưng thật sự rất khó để làm điều này vì đây là diễn đàn IT, bù lại nếu không trình bày thì lại vô cùng phí phạm, bởi vì các bạn có thể thành công nhanh hơn nữa nếu có các mảng kiến thức này bổ trợ. Cho nên Doremon sẽ cố gắng đơn giản hoá trong khả năng có thể, và nếu ai đó có hỏi: Liệu các kiến thức này có cần thiết hay không?
Câu trả lời: Nếu bạn muốn trở thành Master thì đây là những kiến thức mà các bạn phải biết. Nếu học để cho vui thì không cần biết để làm gì. Và Doremon luôn mong muốn giúp các bạn thành Master, cho nên sẽ bỏ thời gian để viết về vấn đề này, và chỉ cần 1 người hiểu được sau đó áp dụng vào cuộc sống thì bài viết này đã đạt được mục đích của nó

Nội dung của bài viết hôm nay: "Taoism"-Đạo Lão-Trang


Có mấy ai trong chúng ta đã thực sự dùng hết khả năng của bản thân? Có người thì than phiền vì sự yếu kém của mình, có người thì tự trách bản thân tại sao ta lại không thông minh, rồi tiếp theo đó là các bài ca than thân trách phận, than trời trách đất về số phận hẩm hiu của mình. Nhưng sự thật có phải là như thế? Có phải rằng 1 ngày ta nên ngủ 8 tiếng? Ta học bao nhiêu đây là đủ rồi, giới hạn của ta chỉ tới đó....? Qua bài viết này các bạn sẽ có câu trả lời: giới hạn của con người là do con người tự đặt ra-tài năng của con người là không có giới hạn, nếu có đó là giới hạn về tầm nhìn, giới hạn về sự hiểu biết... cho nên bài viết này sẽ cung cấp cho các bạn một tầm nhìn đủ lớn, một sự hiểu biết rõ ràng về tài năng trong mỗi chúng ta, sau đó hãy tháo xích, hãy mở xiềng để tài năng đang ngủ yên của ta được tuôn chảy

1. Phân tâm học của Sigmund Schlomo Freud




Đây là một trường phái Tâm Lí học mà Doremon cực kì yêu thích, vì nó đi sâu vào việc phân tích, mổ xẻ từng ngóc ngách của não bộ. Nếu bạn hiểu được sự vận hành của bộ óc thì đồng nghĩa với việc bạn sẽ thay đổi nó để nó có thể vận động 1 cách hiệu quả nhất. Doremon sẽ miêu tả nó đơn giản như sau: Trong bộ óc của chúng ta có 3 thành phần trí tuệ: ý thức-tiềm thức và vô thức

Ý thức: là một thành phần của bộ óc có tác dụng tái tạo và xử lí thông tin mà chủ thể biết (kiểm soát) được. VD: chúng ta biết mình đang làm gì, đang ăn món gì, đang đọc cái gì-đây là ý thức

Tiềm thức: Là những hoạt động tâm sinh lí, xử lí thông tin diễn ra bên ngoài sự kiểm soát của chủ thể, nhưng nó lại có liên quan trực tiếp đến các hoạt động tâm lí diễn ra dưới sự kiểm soát của chủ thể ấy. Như vậy, tiềm thức thực chất là những tri thức mang tính chất gần như bản năng, và hầu như ai đó trong chúng ta cũng đã từng trải nghiệm về vấn đề này. Có những hành động khi mới ban đầu ta còn chú ý, vì ta chưa quen, nhưng sau khi ta đã thực hiện nó quá nhiều lần thì lúc này nó đã trở thành phản xạ hay bản năng, và hầu như ta đã không còn "ý thức" gì về nó nữa. Như việc nói tiếng việt, hầu như từng câu từng lời "tự động" tuôn chảy ra khỏi miệng mà ta không kiểm soát...đó là nguyên nhân dẫn tới việc nói lỡ lời, nói nhầm... Trái ngược lại có ai đó nói mà phải tìm câu, tìm từ, phải ráp đúng 1 thứ tự... có, đây là trường hợp ta nói năng 1 cách thận trọng, có đề phòng... nhưng trong sinh hoạt bình thường, hầu hết việc nói đều là phản xạ tự nhiên hay bản năng. Cái quan trọng ở đây là: Effectless English được thiết kế để việc nói tiếng anh trở thành bản năng hay là ở dạng tiềm thức. Muốn làm được điều này thì một lần nữa nhắc lại: repetition-sự lặp lại. Việc lặp đi lặp lại cùng 1 lượng thông tin sẽ khiến nó chuyển hoá sang 1 dạng mới: từ ý thức-xuống tiềm thức. Chúng ta nên biết ơn AJ Hope về điều này, vì ông ta đã gửi tặng chúng ta chiếc chìa khoá của thành công: repetition. Phương pháp truyền thống có mấy ai repetition? Chúng ta học hết bài này sau đó qua bài khác, hết từ mới này sau đó qua từ mới khác... và cuối cùng chúng ta thất bại. Đây là điều hiển nhiên, vì bộ não đã được thiết kế như thế, bạn chỉ có thể chuyển thông tin xuống phần tiềm thức khi mà bạn đã lặp đi lặp lại nó quá nhiều lần.

Vô thức: là trạng thái tâm lí nằm ở tầng đáy sâu nhất của não bộ, là sự tái tạo và xử lí thông tin mà chủ thể không hề hay biết gì, nó khiến người ta hành động như 1 cái máy. Hiện giờ ta đang sống, ta ăn, nhưng thức ăn vào bao tử của ta, nó được chế biết thành dạng nào: axit, tinh bột... ai làm điều này... đương nhiên vẫn là ta, nhưng ta hoàn toàn không hay biết. Khi ta còn sống, bộ não luôn hoạt động, tim đập liên hồi... có ai đủ bản lĩnh để kiểm soát hay nói rằng: tim ơi mày đừng đập nữa, hay não bộ ơi đừng hoạt động nữa. Đây là 1 phần biểu hiện của vô thức, nhưng cái quan trọng mà bài này muốn nói đó là: hầu hết chúng ta đều bỏ quên phần vô thức và chỉ sử dụng phần ý thức, cho nên chúng ta lãng phí tài năng của mình 1 cách không thể tin được. Chúng ta sống, chúng ta làm việc, chúng ta nói luôn có chủ đích, chúng ta tư duy... đều dựa trên phần ý thức. Nhưng sự thông thái của ý thức chỉ là giọt nước trong biển rộng mênh mông của vô thức. Bài viết này sẽ cung cấp cho các bạn 1 cơ sở khoa học để đánh thức dậy con người khổng lồ đang ngủ yên-vô thức bởi vì : "Trong mỗi một con người tầm thường của chúng ta luôn ẩn chứa một bóng hình thiên tài trong đó"

2. Taoism (Đạo Lão-Trang)

Chắc ai cũng biết đến Đạo Đức Kinh của Lão tử và Nam Hoa Kinh của Trang tử-tập hợp lượng tri thức liên quan đến nhiều khía cạnh, nhưng ở đây Doremon chỉ viết về khía cạnh này: con đường ngắn nhất để tới thành công: Thuận theo tự nhiên

Thuận theo tự nhiên là cách xử thế của Đạo gia, là tự nhiên đi đến đâu thì ta sẽ theo đến đó. Một chiếc xuồng giữa dòng sông, chỉ cần nương theo sức gió thì vẫn ung dung băng băng trên nước như thường mà ta không cần tốn 1 chút sức để chèo chống làm chi. Thuận theo tự nhiên thì "cong thì sẽ được bảo toàn, queo thì sẽ thẳng ra, trũng thì sẽ được đầy, cũ nát thì sẽ được mới"

Thuận theo tự nhiên là cơ sở của Effectless English. Mọi sự thiết kế của AJ Hope đều nhằm mục đích này, cho nên Doremon rất lấy làm tiếc cho những ai đã, đang và sẽ sử dụng Effectless English nhưng lại không hiểu được ý đồ của tác giả. Thế tự nhiên ở đây là gì? Bất kì một đứa bé nào ở quốc gia nào cũng đều học ngôn ngữ mẹ đẻ một cách đơn giản mà không cần bất cứ một nỗ lực nào theo trình tự: nghe, nói sau đó mới đọc và viết. Và hầu hết không có ai đủ bản lĩnh để phân tích ngữ pháp của 1 câu. Có nhiều học trò luôn hỏi AJ Hope: tại sao phải dùng cái thì này, tại sao phải dùng cấu trúc câu kia, tại sao từ này lúc nằm ở đây, lúc nằm ở đó. A J Hope không trả lời, và ông nói chúng ta hãy quên các câu hỏi đó đi, vì ông ta cũng không thể nào biết. Ông ta chỉ biết rằng: trong cùng 1 trường hợp thì có nhiều cách diễn đạt, còn vị trí của từ thì ông ta thừa nhận: ông "bó tay"

Tiếng Việt Nam của chúng ta, để diễn đạt ý nghĩa rằng ta thích ăn bánh, có thể:
" Mẹ ơi, cho con cái bánh
Còn bánh không mẹ
Hết bánh rồi à
Mẹ mua bánh nhé"
....
Còn về trật tự của từ thì có thể:
"Ngày mai có em đi chơi không?
Em có đi chơi ngày mai không?
Em không đi chơi ngày mai à?"
....

Có bao nhiêu người Việt trong chúng ta đủ bản lĩnh để lí giải: Vì sao tôi phải dùng các câu trên? Vì sao cái từ kia nó nằm ở chỗ đó? Khi nào tôi nên dùng câu này?

Thuận theo tự nhiên là ở chỗ đó, AJ Hope đã nói, việc học theo phương pháp nào là quyền của bạn, nhưng nếu bạn học Effectless English song song với việc học ngữ pháp thì điều này hoàn toàn vô bổ, vì nếu bạn học ngữ pháo là bạn đang huỷ hoại đi công sức mà AJ Hope đã thiết kế. Học ngôn ngữ một cách tự nhiên thì không một ai học ngữ pháp cả. Chẳng có 1 người Anh, Mỹ bản xứ nào đủ khả năng phân tích 1 cấu trúc câu như những học sinh học Tiếng Anh theo phương pháp truyền thống, ngoại trừ những người cố học để soạn sách ngữ pháp

Do vậy làm ơn hãy vứt sách ngữ pháp vào đống rác hay lò lửa đi. Nếu ai đã lỡ học ngữ pháp thì hãy ráng quên đi, còn ai chưa học thì nên mừng. Và các bạn yên tâm, AJ Hope đã thiết kế 1 hệ thống để các bạn học ngữ pháp 1 cách tự nhiên mà không cần đến bất cứ một cuốn sách ngữ pháp nào (Doremon trình bày cái này sau). Vì học theo tự nhiên là tự nhiên đi đến đâu, ta sẽ theo đến đó-một chân lí có tác dụng lên mọi lĩnh vực của cuộc sống. Người Anh nói câu nói như thế nào, ta gặp nhiều, nghe nhiều sau đó là bắt chước-tự nhiên là vậy. Một đứa bé khi mới sinh ra, vốn như tờ giấy trắng, ai dạy sao nó nghe vậy, nói gì thì bắt chước cái đó, lâu dần nó thành quen, sau đó nó dùng. Điều này cũng được Lí Dương-Trung Quốc trình bày trong phương pháp English Crazy-học từng câu đơn tiếng anh, sau đó học các câu phức tạp, xong rồi dùng

3.Phương pháp truyền thống có vấn đề gì?

Doremon định viết cụ thể về vấn đề này "Cái chung với cái riêng, cái cũ và cái mới", nhưng thời gian lại không cho phép. Chắc các bạn cũng đang trong tâm trạng ngờ vực về Effectless English, vì phương pháp này chỉ mới ra đời và chỉ được 1 bộ phận nhỏ thừa nhận. Trái ngược lại với nó là phương pháp truyền thống-một phương pháp đã, đang và sẽ còn được dùng để giảng dạy cho tất cả các trường học trên toàn thế giới, có chiều dài lịch sử cả mấy trăm năm hoặc hơn. Thế nhưng có ai tự hỏi: một phương pháp được thừa nhận bởi đám đông có thật sự chính xác? Một truyền thống kéo dài mấy nghìn năm có thật sự tốt đẹp? Hay có chăng đó chỉ là sự ngộ nhận giữa "sức ỳ" về tư tưởng với sự tiến bộ và đúng đắn, giữa thói quen được lặp đi lặp lại hàng trăm, hàng nghìn năm với sự chính xác, nếu nói mà không cần lịch sự thì có phải chăng đó là sự nhầm lẫn giữa "sự ngu dốt" với "sự thông thái"

Ngày xưa chân lí của Aristoteles luôn được coi là "Thánh Kinh", và đố thằng nào dám đụng nếu nó không muốn vào chảo dầu. Ở đây Doremon không bàn về Aristoteles thật sự, vì con người này tri thức rất khủng khiếp, mà chỉ nêu lên vài ví dụ về sự sai lạc của Aristoteles đã được thừa nhận đến mấy trăm năm. Aristoteles chỉ bằng vào trực giác đã kết luận: vật nặng rơi nhanh hơn vật nhẹ, và ai trong chúng ta cũng đồng tình. Nhưng thí nghiệm của Galie trên tháp nghiêng Pisa đã chứng tỏ kết luận trên là sai bét (Ai rảnh thì đọc lại vật lí học cơ bản). Nhờ nó cơ học Newton mới ra đời

Ngày xưa ai cũng tán dương học thuyết Địa Tâm của Ploteme (khoảng thế ký II sau CN)-xem trái đất là trung tâm của vũ trụ. Điều này kéo dài đến tận Copernicus (thế kỷ 15) mới bị phá vỡ bởi học thuyết Nhật Tâm-Xem Mặt Trời là trung tâm.

Khi hình học Phi-Euclid của Lobasepxki chưa ra đời thì ai cũng nghĩ vũ trụ là phẳng, thế nhưng bây giờ thì vũ trụ lại cong-cụ thể là không gian cong, và khi độ cong của không gian bằng 0 thì vũ trụ đó là phẳng

Khi thuyết tiến hoá của Charles Darwin chưa ra đời, thì ai cũng tự hào loài người có nguồn gốc từ Thượng Đế, nhưng giờ thì sao?

Vậy các bạn thấy được gì? Cái "ngu" của con người rất khủng khiếp, chúng ta cứ tin vào những thứ gì đó được thừa nhận bởi đám đông, hay những truyền thống kéo dài hàng thế kỷ được cho là quí báu. Nhưng thật sự giá trị của chúng là bao nhiêu? Doremon không dám bàn, vì điều này là vô nghĩa, cho nên các bạn hãy dựa vào trí khôn của mình để đánh giá vấn đề

Và hiện nay những bóng ma như Aristoteles, Galen (ông tổ y học) đã trôi qua, nhưng tre già măng mọc, lại xuất hiện những bóng ma khác, mà chúng ta cũng không nên đụng làm gì, nếu không muốn vào nhà đá gỡ lịch. Nhưng vẫn là câu hỏi: liệu những điều mà đám đông đang thừa nhận này có đúng hay không?

4. Giải phóng tài năng

Bài viết này dựa trên cuốn sách "Walden" mà AJ Hope giới thiệu trong Effectless English, triết lí của nó gần như là của Lão-Trang, có nghĩa là hãy thuận theo tự nhiên để giải phóng toàn bộ tài năng của con người. Tác giả của cuốn "Walden" là Henry David Thoreau-một người đã tự nguyện rời bỏ thành phố để vào trong rừng sâu chiêm nghiệm về các chân lý của cuộc đời. Và chân lý mà ông tìm được như sau, khi bạn chịu sống thực sự với lòng mình thì thành công sẽ vượt mức tưởng tượng, có nghĩa là bạn phải dám ước mơ và ước mơ đó càng lớn càng tốt. Ông ta dùng ẩn dụ: "Không nên xây lâu đài trên mặt đất-mà hãy xây nó trên trời".

Chúng ta có ai dám ước mơ? Chúng ta sợ bị cười, bị chế nhạo, bị cho là mơ tưởng hay viễn vông, bị cho là không thực tế. Thế nhưng bù lại những người sống "thực tế" đã đạt được những gì? Họ có hạnh phúc trong cuộc sống, họ có vui vẻ về điều mình đã làm hay là trái ngược lại. Khi bạn chấp nhận "vứt bỏ" ước mơ để quay về với thực tế, điều này đồng nghĩa với việc bạn đã hạn chế hết tài năng của mình-đây là kết luận dựa trên cơ sở khoa học và Doremon sẽ phân tích về nó

Mấu chốt của kết luận về "sức mạnh ước mơ" là vô thức-đã trình bày ở 1. Vô thức có năng lượng và trí thông minh mà không 1 gì đo lường được, thế nhưng nó lại bị khoá chặt. Tất cả mọi sự kiện trên thế giới đều xảy ra ngay tại 1 thời điểm. Bây giờ là 3h, Doremon đang viết bài, Mod thì làm việc của Mod, Admin thì có việc của Admin, mỗi người mỗi việc. Thế nhưng phần ý thức chỉ có thể quan sát và giải quyết sự kiện theo từng bước 1, ý thức của Doremon thì biết được Doremon đang làm gì, các bạn thì biết các bạn đang làm gì, tức là ta không thể biết được người khác đang làm gì, trừ khi ta theo dõi họ. Và điều này đã trở nên quá đỗi bình thường, bình thường tới mức nếu 1 ai đó đang ngồi ở Hà Nội mà lại biết được người khác ở HCM đang làm gì mà không thấy, nghe, nhìn... cái này gọi là phi thường, hay siêu nhân hay ngoại cảm

Chúng ta đã nhầm các bạn à, chúng ta đã nhầm lẫn đến mấy nghìn năm rồi, chúng ta cho rằng nhà ngoại cảm, thiên tài, nhà chiêm tinh... là kẻ phi thường, và tài năng của họ là do một sức mạnh siêu nhiên nào đó. Vấn đề này liên quan nhiều đến tôn giáo, cho nên Doremon sẽ không giải thích nhiều, mà các bạn hãy dựa vào "trí khôn của mình để phán xét", muốn hiểu được Thuyết tương đối của Albert Einstein thì phải hiểu được cơ học NewTon, muốn hiểu được hình học Lobasepxki thì phải hiểu được hình học Euclid... có nghĩa là muốn hiểu được các vấn đề trên thì các bạn phải có 1 lượng tri thức khoa học làm nền tảng, cho nên Doremon không tranh luận

Dựa trên các nghiên cứu khoa học từ các thiện tài, các dị nhân, cái lãnh tự-tóm lại là từ những con người có tài năng kiệt xuất thì mọi tài năng của họ đều bắt nguồn từ vô thức. Cho nên mấu chốt ở đây là làm sao đánh thức dậy phần trí tuệ khổng lồ này, có 3 con đường sau

1. Bị sự cố, như tai nạn, mất mát, bệnh tật... Trên thế giới có rất nhiều con người thuộc dạng này, nếu bạn chịu tìm hiểu. Họ có thể không cần ngủ, vẫn sống, họ có những dự đoán lạ kì, và Doremon còn nhớ là có 2 anh em "Thiên tài lịch pháp" (không nhớ tên), bị một chứng bệnh nào đó mà có thể nói ra sự kiện của bất cứ ngày nào trong quá khứ. Đây là các sự kiện thực sự chứ không phải là các tin giật gân trên báo chí, anh em tìm hiểu về lĩnh vực này sẽ thấy

2. Đánh thức tài năng của phần vô thức bằng Y Học. Dựa vào hiểu biết có hạn, nên Doremon chỉ biết rằng, chưa trường hợp nào thành công

3. Cái này chúng ta làm được: đánh thức bằng sự khổ luyện và kiên trì. Dễ thấy nhất là các hành giả YOGA-những người có khả năng phi thường thông qua tập luyện YOGA ròng rã và nghiêm túc

Quay lại vấn đề "ước mơ". Theo Phân Tâm học thì khi chúng ta có 1 ham muốn đủ lớn, thì ham muốn này sẽ đánh thức được phần vô thức, vì nhiệm vụ chính của vô thức là: tạo ra sự cân bằng trong não bộ. Khi bạn ham muốn một điều gì quá mức thì cơ thể bạn sẽ cảm thấy bức rức, khó chịu nếu ham muốn này không được thoả mãn, do vậy vô thức sẽ làm nhiệm vụ này. VD: khi bạn yêu một ai đó mãnh liệt, hay có 1 ham muốn gì đó mà "đời thường" không chấp nhận, thì vô thức sẽ giải toả bằng cách: cho bạn "hưởng thụ" điều đó trong mơ. Cho nên giấc mơ đối với Phân Tâm học chỉ là sự giải toá những ham muốn

VD: Một người hay nóng nảy, khi bị "chọc điên" thì người này sẽ bức rức, khó chịu và lúc này phần vô thức sẽ ra tay, có thể người này đánh, hay giết nạn nhân để thoả mãn. Và sau khi đánh hay giết xong, thì nhiệm vụ của vô thức đã xong và người này quay lại trạng thái ý thức như ban đầu, lúc này mới thấy hối hận, ăn năn

Và cuốn "Walden" của Henry David Thoreau bảo chúng ta làm điều này. Hãy dám ước mơ, hãy sống hết mình, ước mơ càng lớn càng tốt và lúc này bạn sẽ đạt được ươc mơ dễ dàng hơn bản tưởng tượng rất nhiều lần. Bởi vì ước mơ phải mạnh, phải lớn thì nó mới đủ sức "ám ảnh" chúng ta, và sự ám ảnh này sẽ "kéo dậy phần vô thức-nguồn tài năng kinh khủng đang ngủ yên"

Newton nhìn thấy quả táo rơi thì phát minh ra định luật vạn vạt hấp dẫn. Einstein nằm mơ thấy mình cưỡi lên ánh sáng-thuyết tương đối ra đời. Mendelep-cha đẻ của bảng tuần hoàn nằm mơ thấy các chất sắp xếp theo dòng theo cột. Kakule thấy mấy con khỉ căn vào đuôi nhau sau đó vòng Benzen ra đời. Mozalt đi dạo cho tiêu cơm bỗng nhiên các nốt nhạc nhảy lên trong đầu... còn vô vàn ví dụ như thế nếu bạn chịu tìm

Cái mấu chốt của những còn người nêu trên đó là "SỰ ÁM ẢNH". Họ bị các công trình, các bài toán, các vấn đề hóc búa ám ảnh tới mức mà họ khó có thể ngủ, ăn không ngon... Chìa khoá là chỗ này, các bạn phải dám ước mơ, ước mơ phải mạnh, phải lớn để rồi các bạn sẽ được tiếp sức bởi "con người thiên tài đang ngủ yên trong chúng ta-phần vô thức". Nhưng sự ám ảnh vẫn chưa đủ, David Thoreau nói: "bạn phải xây toà lâu đài trên trời, nhưng để nó đứng vững thì phải cần tới cái móng". Có nghĩa là để biến ước mơ thành hiện thực thì ta phải hành động, hành động là cái nền móng để 1 toà lâu đài đứng vững chãi hiên ngang trên trời

Các thiên tài kể trên, không ai ngồi mơ mộng để rồi thành công tự rớt xuống, mà họ làm việc từ ngày này sang ngày nọ, năm này sang năm kia, sau đó họ đạt được điều mình muốn

Vậy thông điệp của David Thoreau mà Doremon muốn gửi gắm ở đây là gì? Dù bạn có là ai, có già hay trẻ, có giàu hay nghèo, có xuất thân nghèo hèn hay cao quí, thì chỉ cần bạn dám ước mơ và dám hành động thì bạn sẽ không cô độc, luôn luôn có sự trợ giúp từ 1 sức mạnh siêu nhiên nào đó mà ta không hình dung được. Đừng sợ rằng mình không đủ khả năng, ai trong chúng ta cũng thừa khả năng, có điều ta không biết sử dụng. Nếu bạn chịu học, chịu tiếp thu, lên diễn đàn sẽ có người giúp bạn, trái ngược lại bạn cứ ù lì, nản lòng thì ai muốn giúp? Qui luật tự nhiên của Lão-Trang lại xuất hiện, cứ nương theo sức gió, cứ sống hết mình, thì thành công sẽ dễ dàng hơn những gì mà bạn tưởng

Tương tự cho việc học Tiếng anh, hãy đặt mục tiêu cao lên, hãy quên đi học để làm bài test, học để lấy cái bằng, mà học để sau này ta đi làm ăn với quốc tế, ta hoà nhập với thể giới, ta sử dụng Tiếng Anh như 1 công cụ để cái thiện cuộc sống... Còn nhiều lắm, nhưng hãy nhớ: Ước mơ cho lớn-sau đó hành động

Cách học Tiếng Anh Hiệu quả nhất? (Phần 2)

Bắt đầu từ bài này trở đi Doremon sẽ mổ xẻ một cách chi tiết vấn đề, và các vấn đề này sẽ xoáy sâu vào những nội dung sau:
1. Cung cấp tài liệu và phương pháp để các bạn đạt được mục tiêu: không dịch vẫn hiểu và không học ngữ pháp nhưng vẫn giỏi ngữ pháp
2. Cung cấp cái nhìn toàn cảnh, những yếu tố chi phối đến việc thành bại trong việc học tiếng anh

Để đạt được hiệu quả cao, thì lần này không thể sơ xài như bài trên, mà Doremon sẽ cố gắng cắt gọt trong khả năng và thời gian cho phép. Không biết có bao nhiêu người đọc xong những bài viết này mà bắt đầu hành động, nhưng dù sao vẫn cứ hi vọng

Đầu tiên Doremon xin giải thích về các giáo trình của AJ Hope. Nếu các bạn học theo thứ tự các bài học của Effectless English thì hiệu quả sẽ không cao, vì trong giai đoạn đầu AJ Hope cũng có nói, vì ông không có điều kiện, về kiến thức cũng như tiền bạc nên những giáo trình đầu tiên mắc các lỗi sau: nội dung sơ xài, trình bày chưa ổn và chất lượng âm thanh của bài nghe chưa tốt. Nếu các bạn đủ kiên nhẫn để chờ đợi cũng như Doremon đủ kiên nhẫn để viết thì mọi thứ sẽ rõ ràng, ngược lại các bạn có thể học theo cách của mình


Hôm nay Doremon sẽ viết về chủ đề này: “Why is that important?

Trước khi viết, Doremon xin nói vài điều để các bạn khỏi hiểu lầm về bài viết này cũng như các bài viết tiếp theo. Trong phương pháp Effectless English thì phần lớn nội dung hoàn toàn không liên quan gì đến cách học tiếng anh, mà hầu như đó là quan điểm của AJ Hope về cuộc sống. Thế tại sao ông ta phải lồng các bài viết này vào? Vâng, có lí do của nó. Bởi vì những thứ này là cần thiết cho việc chinh phục tiếng anh, nên Doremon sẽ mổ xẻ về nó, điều này đồng nghĩa với việc Doremon sẽ “tuyên truyền” về cách sống được cho là tốt đẹp của AJ Hope mà Doremon cũng đồng tình. Nhưng vấn đề đặt ra ở đây là gì? Đó là các bạn có đồng tình hay không? Không 1 ai biết, cho nên Doremon viết trên tinh thần tôn trọng tất cả mọi người, và không có ý định “dạy đời” ở đây. Hầu như thành viên trong HVA đều qua 18t, cho nên các bạn có trách nhiệm trong suy nghĩ và hành động của mình. Nếu các bạn thấy quan điểm được trình bày là hay, là tốt thì ta tiếp thu, trái ngược lại thì đọc xong rồi cười thầm vài tiếng. Cũng như nếu ai đó đang học tiếng anh theo phương pháp truyền thống, thấy mình có sự tiến bộ vượt bật, thì đừng nên học theo Effectless English làm gì và ngược lại

Giới thiệu sơ lược về AJ Hope: (Doremon viết văn theo kiểu này nhá )

Cũng như bao giáo viên khác, AJ Hope luôn được đào tạo theo phương pháp hàn lâm về cách giáo dục và suy nghĩ, cho nên trong những ngày tháng đầu tiên đi dạy thì ông ta cũng không nổi bật gì so với các giáo viên còn lại. Thế nhưng trong thời gian đi dạy, AJ Hope đã thay đổi, ông phát hiện ra hầu hết các học sinh học tiếng anh luôn có biểu hiện lạ thường như: chán nản, ngán ngẫm, bỏ học… và tỉ lệ này luôn cao hơn so với các môn còn lại. Thế là ông ta tự hỏi “Nguyên nhân từ đâu?”… “Em A, vì sao em bỏ học”
A: “Em chán học lắm thầy”
Thế em B
B: “Em ghét môn tiếng anh lắm thầy”
Còn em C
C: “Em ghét học ngữ pháp lắm thầy”
….
Thế là ông ta bắt đầu trò chuyện với học sinh, ông ta vứt các giáo trình dạy học vào sọt rác, vứt bảng điểm vào đống giấy vụn… Và bắt đầu kể các câu chuyện bằng tiếng anh, ông ta la hét, khua tay múa chân… Thật không ngờ điều này lại khiến lớp học của AJ Hope luôn thu hút được lượng học sinh đông nhất. Thế nhưng vấn đề lại nảy sinh. Kì thi đã tới, làm sao đây khi mà giáo trình đã nằm trong sọt rác, suốt ngày thầy trò tán gẫu? A J Hope cười thầm và cho toàn bộ lớp điểm A. Sau khi bảng điểm được gởi lên thầy hiệu trưởng tại một trường học Thái Lan. Ông này nhăn nhó: “Anh không biết luật của trường à? 10% điểm A, 20% điểm B, 50% điểm C và số còn lại được nhận điểm D?

AJ Hope phản kháng: “Tất các học trò trong lớp học của tôi đều xứng đáng điểm A”

Thế là 1 cuộc xung đột xảy ra-cuộc chiến giữa cái cũ và cái mới. AJ Hope chấp nhận rời khỏi công việc dạy học ở Thái Lan, vì ông ta đã dám “Ném các giáo trình được bộ giáo dục cấp vào thùng rác”

Đến tận bây giờ AJ Hope vẫn thường đặt câu hỏi cho các nhà giáo dục: “Tại sao anh phải sử dụng cuốn sách này, tại sao anh phải sử dụng cuốn sách kia?”

Sau khi rời khỏi Thái Lan, AJ Hope được ưu tiên dạy học cho 1 trường ở Mỹ, và ông được tự do dạy theo ý mình muốn, nhưng ông bắt buộc phải chấm điểm học sinh theo phương pháp truyền thống, và điều này làm ông ta phát “bệnh”. Thế là ông ta lại bỏ và Effectless English ra đời

Người này là 1 con sư tử các bạn à, một kẻ chỉ muốn đi bằng 2 chân để tự do và sống theo ý mình muốn. Trong con người vốn dĩ vô danh, không có gì nỗi bật này lại ẩn chứa những kiến thức mà Doremon xin được cúi đầu ngưỡng mộ, vì một con đom đóm tuy nhỏ nhưng không có nghĩa là nó không phát ra ánh sáng

Có bao nhiêu người tin vào câu chuyện trên? smilie

Cuộc chiến không khoan nhượng: cái cũ vs cái mới

Theo các nghiên cứu khoa học thì 80% thành công trong tiếng anh bắt nguồn từ: "Non‑Linguistic Factors”. Đó là các yếu tố như tình cảm, cảm xúc, sự hưng phấn... và 20% còn lại bắt nguồn từ giáo trình ta học, cái lớp ta ngồi, phương pháp ta dùng. Đây là lí do tại sao AJ Hope đã viết một lượng lớn bài để làm bùng cháy lên niềm đam mê của chúng ta, để nhen nhóm lên ngọn lửa nhiệt thành về cuộc sống. Và nội dung của bài viết hôm nay: "Why is that important?" là để Doremon tâm sự với các bạn về vấn đề này. Tất cả chúng ta hầu hết đều bỏ quên nó. Tôi muốn học English, tôi muốn giáo trình này, tôi muốn phương pháp kia.... muốn thì nhiều lắm. Nhưng mục tiêu của cái muốn này là gì? Cái muốn này có khơi gợi niềm đam mêm trong việc học hành của ta hay không? Không một ai chịu hỏi và cũng không một ai trả lời

Chúng ta được sinh ra, chúng ta đến trường, chúng ta được giáo dục, chúng ta bị "nhồi nhét", rằng phải học cái này, phải học cái kia, phải có cái bằng, phải làm lương cao, phải lấy vợ đẹp, phải đi nhanh để theo kịp thời đại... Nhưng sau đó rồi thì sao? Chúng ta dần trở nên vô cảm, ước mơ đã trở nên xa vời và cái còn lại chỉ là "gánh nặng của trách nhiệm".

Nietzsche (nhà triết học hiện sinh) đã từng thốt lên: "Đối với các nhà tư tưởng của chúng ta, điều kì lạ là vấn đề thúc bách nhất không ai chịu giải quyết: công việc của họ có ích lợi gì và cho mục đích gì?"

Hầu hết chúng ta học anh văn là chỉ để qua bài test, vì "buộc" phải học, vì để có tấm bằng, để xin được việc, để làm lương cao. Nhưng vấn đề lại là ở chỗ này, khi bạn học với động cơ như vậy, đồng nghĩa với việc bạn không có niềm đam mê thực sự vào tiếng anh-và đây là lí do lớn nhất khiến bạn thất bại. Chúng ta hãy làm rõ chỗ này. AJ Hope cùng với nhiều giáo viên có cùng tư tưởng như ông đã quan sát: những học sinh lạc quan, có động cơ chính đáng luôn là những người thành công và ngược lại. Cái thú vị ở đây là: nếu bạn học để lấy tấm bằng thì sau khi đạt được tấm bằng bạn có học tiếng anh nữa hay không? Mấu chốt là ở đó: những người học vì những động cơ kể trên, luôn bỏ cuộc giữa chừng vì nản hay đã đạt được những điều họ muốn

Cho nên không phải là vô lý khi AJ Hope đã viết rất nhiều bài với cùng 1 nội dung: làm bùng cháy lên ngọn lửa đam mê học tiếng anh trong mỗi chúng ta. Hãy quên đi những động cơ kể trên, nếu bạn chỉ muốn học cho biết, cho qua bài test, cho lấy tấm bằng thì đừng nên học Effectless English. Phương pháp này chỉ dành riêng cho những ai muốn trở thành Master-dùng tiếng anh như tiếng mẹ đẻ. Cho nên AJ Hope mới dày công nghiên cứu để cho ra đời Effectless English-thật sự là một phương pháp tuyệt vời xứng đáng với công sức mà AJ Hope bỏ ra

Vậy lí do chính đáng ở đây là gì? AJ Hope đã gợi ý, hãy tưởng tượng thật tuyệt vời biết bao khi bạn chinh phục được tiếng anh, nếu bạn đã có gia đình bạn có thể giúp vợ (chồng), con cái đạt được trình độ như bạn, để rồi con bạn có được rất nhiều cơ hội trong tương lai, nếu bạn còn độc thân, bạn có thể hẹn hò với ai đó ở nước ngoài. Bạn có thể đặt chân lên Châu Âu, được đến những nơi mà bạn chỉ được thấy qua sách vở, nếu có dịp bạn có thể qua Mỹ để gặp AJ Hope và trò chuyện với ông ta, hay với bất kì ai nổi tiếng mà bạn được biết qua báo đài. Hay bạn có thể kết bạn ở đâu đó trên hành tinh này bằng tiếng anh qua các trang mạng xã hội, yahoo... và mời họ về nhà mình chơi.... Hay bạn có thể đọc được những cuốn sách mà ngôn ngữ của bạn không hề có... Còn nhiều lắm... Những lí do này đáng giá hơn nhiều so với việc học vì bị "buộc", hay để làm bài test

Khi mục tiêu đã có thì lúc này bạn mới đủ sự kiên trì để học tiếng anh qua ngày qua tháng và cuối cùng là thành công, sau đó bạn hãy thực hiện ước mơ mà mình muốn. Nếu các bạn đã đọc đến dòng chữ này thì hãy dừng lại vài phút để suy ngẫm: "Tại sao tôi phải học tiếng anh?". Doremon xin tâm sự thật lòng với các bạn, dù có muốn giúp các bạn đến đâu đi nữa, nhưng các bạn không có ước mơ, không có hoài bão thì Doremon không giúp được. Rất có thể vài người sẽ cười to: "Uớc mơ là gì? hoài bão là gì? thực tế chút đi anh bạn ơi, thế kỷ 21 rồi, thức dậy đi, đây là thời đại của kỹ thuật số, của máy tính, của xe hơi, của ngực to, mông bự, thời đại của ước mơ chỉ là trong mơ thôi". Vâng, không ai phê bình luận điểm này được, nhưng cốt lõi của AJ Hope và Doremon là không riêng gì trong tiếng anh, mà ở bất kì lĩnh vực nào. Thiếu ước mơ thì bạn sẽ không có nguồn năng lượng để thức khuya, dậy sớm, để học hành từ ngày này qua tháng nọ. Sức đâu mà ngày nào Doremon cũng học 16t-từ ước mơ mà ra

Khi bạn chọn ước mơ, hãy chọn ước mơ càng lớn càng tốt, thậm chí là điên rồ, điều này hoàn toàn có lợi-vì nó sẽ kích thích nguồn năng lượng tiềm tàng trong bản thân. Và đâu đó trong Effectless English đã nói:


"I once read that a worthy and powerful goal should both terrify and inspire you. If you don't feel both excited and scared, it's probably not a worthy goal. I agree. Perhaps you also have big dreams. Maybe you also dream of starting your own business.. or writing a book.. or going on a great adventure.. or asking out a girl or guy... or studying abroad. Perhaps you've hesitated to try because actually pursuing the dream terrifies you. Or maybe the fear of failure scares you

If so, you should realize that this is good. The fear is good. Your terror is a good sign, it means you have chosen a worthy goal

My best advice to you is the accept that fear. Accept it, but don't let it stop you. Whatever your dream, be terrified, but don't give up. Be terrified, and then do it.

Because the best antidote to fear- is action"
 

Các bạn hãy ước mơ đi đã, hãy mang lại cảm giác thích thú và hưng phấn khi học tiếng anh đi đã, hãy tìm ra lí do nào đó khiến ta thức khuya dậy sớm để học tiếng anh đi đã, rồi Doremon sẽ viết tiếp các phần còn lại, vì "80% thành công trong tiếng anh bắt nguồn từ: "Non‑Linguistic Factors”. Đó là các yếu tố như tình cảm, cảm xúc, sự hưng phấn... và 20% còn lại bắt nguồn từ giáo trình ta học, cái lớp ta ngồi, phương pháp ta dùng"

Link download English material

1. American Spoken English( video):
http://www.mediafire.com/?pddjs8hcgtmd1#ixtjo58ccmqcj


2. Pronunciation Workshop
http://www.mediafire.com/?hq7he7qsbjoe7


3.Mastering the American Accent
http://www.mediafire.com/?pddjs8hcgtmd1#r3j7wjr55xwnk


4. English Graded Readers Mega Collection (15.2.2012)
http://kat.ph/usearch/English%20Graded%20Readers%20Mega%20Collection%20%2815.2.2012%29/

5. Well Said - Pronunciation for Clear Communication
http://forum.megafun.vn/showthread.php?t=6300